Anh là người em yêu nhất – Truyện 18+

Tôi thực sự không biết phải làm gì với chính mình nữa, tôi không thể giữ người tôi yêu nhất ở bên mình. Mà tôi cũng không hấp dẫn phụ nữ như là người ấy của tôi để có thể yêu một cô gái nào đó để rồi lấy cô ấy làm vợ. Đã vậy, tôi cũng không thể chung chạ thêm với một boy nào nữa vì thực sự tôi không muốn phản bội lại người ấy của tôi. Bởi dù người ấy của tôi đã lấy vợ và không còn ở bên tôi đi chăng nữa thì chắc chắn một điều tôi là người đàn ông duy nhất được hôn lên đôi môi anh ấy, được mút cu và được làm tất cả những điều mà những đôi tình nhân đã làm với anh ấy mà thôi, không có người thứ hai. Anh ấy phải lấy vợ như là một nghĩa vụ với gia đình và dòng họ của mình chứ còn anh ấy chỉ có yêu một mình tôi thôi. Vì vậy tôi không thể trách mà cũng không thể nghĩ là anh ấy đã phản bội tôi. Nên tôi cũng không thể phản bội anh ấy. Dù anh ấy đã đi rất xa, vào tận trong thành phố Hồ Chí Minh rồi. Tôi ở đây có vụng trộm với ai thì anh ấy cũng không thể biết. Nhưng không hiểu sao tôi không đủ nhẫn tâm để phản bội anh ấy. Sao tôi khổ đến vậy nhỉ. Tôi phải làm gì bây giờ, cứ vậy tôi đã khóc trên suốt con đường về nhà. Khi chúng tôi yêu nhau, chúng tôi biết trước sẽ có cái ngày này nhưng không thể cưỡng lại con tim của mình. Tại sao ông trời đã để cho chúng tôi gặp nhau, đã yêu nhau mãnh liệt đến vậy, đã se duyên cho chúng tôi vậy tại sao lại bắt hai chúng tôi làm con trai thế này. Giá như một trong hai bọn tôi mà là con gái thì mọi chuyện đã quá dễ dàng. Hoặc chí ít hãy để chúng tôi sinh ra trên đất Mỹ hay Tây Âu nào đó thì chúng tôi cũng có thể ở với nhau được. Đằng này…. thật tình. Đời tôi có nhiều điều éo le và ngang trái lắm kể từ khi tôi sinh ra đến giờ, nhưng tôi vẫn luôn lạc quan, vẫn luôn yêu đời, vì nghĩ ông trời lấy của tôi cái này thì sẽ bù cho tôi một cái khác. Nhưng đến chuyện yêu đương thì đúng là tôi không còn sự kiên nhẫn đó được nữa. Tôi bắt đầu cảm thấy uất hận thay cho cuộc đời của mình.

Tôi về đến nhà ăn vội một bát cơm rồi nằm bẹp trên giường. Nghĩ ngợi mông lung, nhớ đến người ấy, nhớ đến Xuân, nhớ đến Michael gã Sở Khanh trên mạng. Rồi lòng tôi cảm thấy buồn quá. Tôi chìm vào giấc ngủ lúc nào không biết. Trong cơn mơ tôi cũng nhìn thấy người ấy, đang khoả thân và thủ dâm trước mặt tôi. 4h sáng tôi đã phải dậy thay cái quần đùi và quần lót ướt nhèm tinh trùng của mình. Kể từ khi tôi xa người ấy đến giờ, thỉnh thoảng tôi vẫn phải bị xuất tinh ngoài ý muốn như vậy mỗi khi tôi mơ thấy người ấy và những giây phút vui vẻ của chúng tôi.

Sáng này là một buổi sáng Chủ Nhật, như mọi lần là tôi ngủ nướng đấy nhưng hôm nay làm sao tôi ngủ được bây giờ. Nên tôi dậy khá sớm, ăn một bữa sáng rồi ra nơi tôi đang làm tình nguyện viên ở đó. Tôi tưởng hôm nay văn phòng không có ai, nên tôi định vào để chat chit đôi chút đồng thời mở một vài trang web gay lên để xem xét một chút. Nhưng sao hôm nay ông Larry lại có mặt tại văn phòng. Thế là kế hoạch của tôi bị phá sản. Nhưng ông ấy là người nước ngoài nên tư duy rất thoáng và dễ tính không khó tính như mấy mụ sếp phó ở đây. Nên tuy không thể xem web gay được nhưng chat chit thì vô tư nên tôi ngồi đó mở máy tính lên và chat đôi chút. Đang chat thì có hai cô bé của nhóm Ước Mơ Xanh ngó nghiêng ở ngoài cửa. Tuy tôi không biết tên 2 cô bé này nhưng tôi cũng đã có biết mặt. Vì hôm Giáng Sinh vừa rồi, nhóm Ước Mơ Xanh phối hợp với văn phòng nơi tôi làm việc tổ chức buổi mừng Giáng Sinh cho người khuyết tật nên tôi có biết họ. Tôi chạy ra hỏi:
– Hôm nay đến đây có việc gì vậy?
– Ơ, em tưởng hôm nay nhóm Ước Mơ Xanh họp ở đây chứ? Họp mấy giờ vậy anh?
– Ơ, anh không biết. Anh có ở nhóm này đâu mà biết. Thôi, em vào chờ mọi người một chút vậy.
– Cảm ơn anh
– Uh, để anh vào nói với ông Larry một tiếng

Tôi tiến vào chỗ ông Larry:
– Excuses me. There’s a meeting of Green Dream Group here. So could they sit in here a little to wait? (Xin lỗi, nhóm Ước Mơ Xanh có buổi họp ở đây. Liệu họ có thể ngồi đây để đợi một chút được không ạ?)
– Yes, of corse (Tất nhiên là được rồi)
– Thank you (Cảm ơn)
– You’re welcome (Không có gì)
Hai cô bé có vẻ thán phục vì tôi có thể nói chuyện được với người nước ngoài nên thốt lên:
– Tiếng Anh của anh siêu thế?
– Ối giời em ơi, thế mà các chị ở đây còn chê anh dốt tiếng Anh đấy em ạ?
– Trời, chẳng nhẽ đòi anh nói tiếng Anh như tiếng mẹ đẻ nữa chắc
– Chính xác là như vậy đó em. Làm ở các tổ chức nước ngoài thì phải nói tiếng Anh như tiếng mẹ đẻ thật đấy chứ.
– Eo ơi, thế thì học đến bao giờ mới siêu như thế được.
– Cứ học hỏi dần dần thôi
– Đây là nick của anh à? Lâm lùn 150 à? Nick nghe hài nhỉ?
– Uh, anh lùn thật mà

Tôi tắt vội bức email mà tôi đang reply cho một độc giả đọc truyện gay của tôi vì tôi không muốn để ai biết tôi có quan hệ với giới này cả. Thế là một trong hai cô kêu lên:
– Thư người yêu hay sao mà bí mật thế
Tôi nhe răng ra cười trừ:
– Xấu trai như anh làm gì có người yêu có điều là ….. anh nghĩ là em không nên đọc thư riêng của người khác
– Làm việc ở đây nên bị nhiễm phong cách Tây à? Sao mọi người lâu đến thế?
– Thế họp buổi sáng hay buổi chiều?
– Đâu có, 9h sáng mà ở đây mà.
Tôi còn đang không biết nói gì thì một gã con trai đến, mặt mũi tươi cười hớn hở như hề đi vào. Tôi chẳng biết anh ta là ai thì hai cô bé này rú lên:
– Ơ, anh Kiên, anh vừa đi đánh cầu lông về à? Hôm nay họp ở đây 9h phải không anh? Chờ mãi sao chẳng có ai đến.
– Đúng rồi, 9h ở đây

Kiên nói rồi ngồi vào cái xe lăn có sẵn ở văn phòng của tôi rồi lăn xe đến chố của chúng tôi.. Lúc đó tôi cứ nghĩ Kiên là người khuyết tật, vì có nhiều người khuyết tật bị rất nhẹ, dáng đi của họ chỉ hơi khác thường một tí thôi nếu nhìn sơ qua thì tưởng là người bình thường đấy. Bộ ba đó ngồi nói chuyện nhóm Ước Mơ Xanh với nhau, còn tôi thì chẳng biết làm gì, đành sang máy của chị Hải Anh lấy cái headphone của chị ấy, cắm sang bên này để nghe nhạc vậy. Nhưng nhìn thấy tôi nghe nhạc thì các nàng cũng đòi nghe và trách tôi ngồi nghe nhạc một mình à?. Tôi trả lời:
– Bên máy của chị Lan Anh có loa đấy, nhưng nếu tháo ra để nghe thi tí nữa phải trả về chố cũ, mà trong đó dây nhợ lằng nhằng lắm biết đường nào mà tháo.
– Để mình tháo cho
Kiên lên tiếng. Hai cô bé kia kêu lên:
– Có dân chuyên tin ngồi đây ngại gì?
– Nhưng có sếp ở đây….
Tôi mới chỉ nói đến đó thì, ông Larry cầm túi xách chuẩn bị về tôi lên tiếng:
– Excuses me, Do you go home now, Larry? (Xin lỗi, ông về ư, ông Larry?)
– Yes. See you Monday (Đúng vậy, hẹn gặp lại thứ Hai nhé)
– Yes, thanks. So please lock this door. We will go home by that door, OK. (Vâng cảm ơn. Vậy thì hãy khoá cửa này đi, tôi sẽ đi về bằng cửa kia. OK?)
– OK, Bye (OK, tạm biệt)
– Bye, have a good day (Tạm biệt, một ngày vui vẻ nhé)
– You too (Bạn cũng vậy)

Gửi bình luận