Anh là người em yêu nhất – Truyện 18+

Ông Larry đi về, và tôi nói lại với mọi người là:
– Tí nữa mình về bằng cửa ngách trong thư viện nhé
– Bây giờ tháo loa ra đây để nghe nhạc đi anh
– OK, nhảy nhót một tí. Mấy hôm nay có bố ở nhà chẳng dám nhảy nhót gì cả, tình hình này lên cân rồi đấy
– Hi hi hi, thôi xin sập nền thì chết
– Đây mà nhảy thì không bao giờ sập nền đâu.
– Thôi nói nhiều quá, mang loa ra đây đi.
Tôi giúp Kiên tháo bộ loa đó ra mang ra đây để nghe nhạc. Đến giờ thì tôi mới biết Kiên là người bình thường không phải là người khuyết tật. Chẳng qua là Kiên giống tôi thích ngồi xe lăn để đi lại cho nó nhanh, đến đâu cũng không phải tìm ghế để ngồi, tiện đôi đường, Nhạc được bật lên và đó là “If you had my love (darkchild remix) của Jennifer. Tôi dancing và đương nhiên là Jennifer nhảy bài đó làm sao thì tôi nhảy y hệt như vậy, nên lại làm mọi người shock như là mọi lần trước khi tôi nhảy ở đám đông. Và câu hỏi mà tôi thường được hỏi sau khi được xem tôi nhảy là “Bạn học nhảy bao lâu rồi mà điệu nghệ vậy?” “Dạy mình nhảy đi” và “Thế mà không tham gia văn nghệ bao giờ, giấu tài kỹ thế?” Những câu như vậy tôi nghe nhiều rồi. Nên tôi trả lời những câu hỏi này như là mội cái máy “Mình thích khiêu vũ từ nhỏ nên tập khiêu vũ từ nhỏ còn việc học khiêu vũ một cách chính thức thì chỉ có một tháng ở trường đại học mà thôi, mà trong một tháng đó mình chỉ học có 3 điệu Valse, Diso và cha cha cha chấm hết”, “Nếu bạn thích mình có thể dạy nhảy miễn phí” và “Mình cũng đã từng đăng ký văn nghệ vài lần nhưng toàn bị từ chối khéo vì họ không tin vào khả năng của tôi”. Hai cô bé kia có vẻ bắt đầu thích tôi hỏi nick của tôi trên yahoo có đúng là lamlun150@yahoo.com không. Tôi xác nhận là đúng thì ngay lập tức Kiên kêu lên: “Ơ, nick của mình là kienlun237 đấy”. Tôi mới kêu lên:
– Thế thì để hôm nào đấy add vào ngay mới được
– Add luôn bây giờ đi
– OK
Và tôi add vào ngay. Sau đó hai cô bé kia bắt đầu xin phép về để còn chuẩn bị cho ngay 23 tháng chạp cúng ông Táo về trời. Tôi vào thư viện để mở cửa ngách cho 2 cô bé kia đi về. Chỉ còn một mình tôi với Kiên lắp bộ loa về chỗ cũ. Rồi sau đó bọn tôi ngồi nghịch máy tính một chút thì máy tính của tôi báo virus. Nhưng tôi quét băng Bkav thì không thấy. Kiên mới kêu lên:
– Đừng chơi với ông Quảng nhé, chuối lắm, mấy giờ rồi mà còn dùng Bkav. Để yên anh làm cho
Kiên tải phần mềm Hi jacking this trên mạng xuống để diệt virus thế là máy tính của tôi lại ngon lành rồi. Kiên giỏi máy tính thật đấy. Thế là tôi mới nhờ Kiên hôm nào rỗi qua nhà tôi sửa hộ tôi cái máy tính ở nhà. Tôi có mua một cái đĩa MP4, mở lên thì nó có hình chứ không có tiếng. Kiên cũng OK luôn. Trưa hôm đó tôi dẫn Kiên về nhà tôi để cho Kiên biết nhà. Kể từ đó sự đau khổ vì yêu của tôi lại bắt đầu. Câu chuyện này khá là dài tôi sẽ từ từ kể tiếp cho các bạn nghe.

Tôi nói như vậy và nghĩ chắc là cũng phải ra giêng thì Kiên mới đến, chứ tết nhất bận rộn ai lại đến đây để chữa máy cho một người bạn mới quen bao giờ. Thế nhưng mà trưa 30 tết Kiên đến nhà tôi làm tôi rất bất ngờ. Cái đĩa của tôi không chịu cài cái codec driver mà nó đã có sẵn trong cái đĩa đó. Cài một phát là xong. Còn máy tính của tôi thì có rất nhiều vấn đề cần phải sửa. Kiên bảo tôi để tối nay tầm 9h, Kiên qua cầm theo cái ram lên đây cắm thử xem lại tại ram hay là tại cái gì khác. Kiên quá nhiệt tình. Tôi chưa từng gặp ai nhiệt tình đến vậy, kể cả người ấy của tôi. Dù có thể về độ tình cảm hay chiều chuộng thì hơn như thế nhiều nhưng độ nhiệt tình thì đúng là Kiên nhất quả đất. Tôi bắt đầu mến Kiên từ lúc đó. Kiên thì không đẹp trai bằng người ấy của tôi rồi nhưng trông rất duyên và dễ thương bởi Kiên vui tính dễ sợ, lúc nào cũng ngộ nghĩnh như là trẻ con ấy. Tôi cũng chat với Kiên vài lần, Kiên rất chân thật và dễ mến. Bọn tôi cũng nói nhiều chuyện về giới tính, tình yêu và nhiều chuyện khác. Tôi bắt đầu thấy càng ngày càng mến Kiên hơn, phải nói là tôi yêu Kiên mới đúng. Kể từ khi tôi xa người ấy đến giờ tôi mới tìm gặp được một người bạn tốt đến vậy. Nhưng Kiên không phải là gay, Kiên có bạn gái rồi, vậy làm sao tôi dám thổ lộ tình yêu của mình. Tôi chỉ đành một mình thầm thương trộm nhớ Kiên mà thôi. Tôi add số điện thoại cố định của tôi vào điện thoại di động của tôi và đặt tên cho nó là Kiên rồi add cái ảnh dễ thương của Kiên vào đó. Những lúc ngồi một mình, tôi dùng máy bàn gọi vào di động của tôi để cái ảnh dễ thương ngộ nghĩnh của Kiên hiện lên trong máy của tôi giống như là Kiên đang gọi cho tôi vậy.

Tôi xin gia nhập vào nhóm Ước Mơ Xanh để được gặp Kiên nhiều hơn. Nhóm Ước Mơ Xanh mỗi tuần họp một lần, mỗi lần họp là tôi lại nhìn trộm Kiên. Ban đầu chỉ là nhìn trộm rồi khi đến giờ nghỉ giữa giờ để ăn uống, tôi lượn qua lượn lại chố Kiên để hứng ít hơi người của Kiên về làm vốn, dở hơi hết biết. Nhưng Kiên thì tươi cười trò chuyện với mọi người duyên chết đi được.
Kiên gửi cho tôi một vài đường link bài hát hay hay, những bức ảnh ngộ nghĩnh, tất cả tôi đều giữ lại trong USB của tôi và trong cả máy tính cá nhân của tôi. Kiên thao thao bất tuyệt kể về bạn gái của mình. Tôi thì liên mồm bóng gió: “Anh dễ thương thật đấy, em mà là con gái em yêu anh ngay, hoặc nếu em mà có em gái thì em cũng gả cho anh ngay, thế sao nàng của anh còn chưa chịu cưới?”. Kiên nói:
– Uh, anh thì yêu người ta, nhưng người ta thì có vẻ chưa sure lắm
– Thế à? Thế thì em chỉ cho anh một cách nhé. Dạo này hay mưa phùn gió bấc lắm. Anh nhằm vào một đêm mưa rét nào đó, anh đứng dưới cửa nhà nàng bày tỏ với nàng. Dù nàng có không đồng ý thì cũng không thể tàn nhẫn đến mức để anh đứng dưới mưa được. Kiểu gì anh cũng có lời
– Thế thì ốm chết
– Lo gì nếu mà ốm thì nàng sẽ đến bệnh viện thăm anh. Thế thì lại càng lời
– Hi hi, hi, thằng em yêu nhiều rồi hay sao mà lắm mẹo thế
– Đâu có, em làm gì đã có ai. Em chỉ….
Suýt nữa thì tôi định nói là tôi yêu Kiên, chết thật. Tôi chỉ nói là:
– Anh Kiên anh tốt thật đấy. Em cảm thấy thật là may mắn vì tìm được một người bạn tốt như vậy
– Thì em cũng là người tốt vậy.

Câu nói của Kiên làm tôi nghẹn ngào vì Kiên cứ nghĩ tôi là một chàng trai tốt bụng ngây thơ như Kiên chứ có biết đâu tôi là một gã gay chính hiệu, đang thổn thức đêm ngày vì Kiên thế này. Tôi không biết phải làm sao nữa. Tôi chỉ biết là tôi cố tình kiếm cớ để gọi điện nhiều cho Kiên, dù có thể đó là những chuyện vặt tôi có thể tự mình giải quyết được nhưng tôi cũng gọi cho Kiên. Và Kiên vẫn luôn ân cần tiếp chuyện và giúp đỡ tôi. Điều đó càng làm cho con tim của tôi thổn thức vì Kiên nhiều hơn nhưng Kiên đâu có nhận ra.
Máy tính của tôi dạo này rất hay khựng lại khi đang dùng khó chịu kinh khủng. Kiên khuyên tôi nên gom mảnh “defragmenter” cái computer của tôi, nhưng ổ của tôi đã gần đầy giờ phải cop bớt một số thứ sang ổ khác rồi mới gom mảnh được. Tôi chỉ kêu ca với Kiên là đang đi mượn ổ để cop ra. Thế rồi, Kiên bảo luôn, lấy ổ của anh đây này. Tôi kêu lên:
– Thế sao được. Thế anh lấy gì mà dùng?
– Không sao, em cứ lấy ổ của anh nhé. Chiều anh mang sang cho
Trời ơi, Kiên tốt quá. Giá mà Kiên đừng tốt với tôi như thế. Tôi là một gã đồng tính mà đâu có xứng đáng với Kiên cơ chứ. Tôi gom mảnh xong thì cop hết bộ sưu tập nhạc nén MP3, MP4 của tôi trong ổ của Kiên, việc này làm Kiên rất cảm kích vì tự nhiên có một đống nhạc và một đống ảnh đẹp để xem tháng giêng này. Khi tôi mang ổ ra để trả thì hôm đó Kiên ốm không thể đến nhà tôi. Tôi phải đến nhà Kiên
Trưa hôm đó tôi đến nhà Kiên, nhà Kiên cũng giống như nhà tôi cũng thuộc vào loại trung bình nghèo thôi chứ không khá giả như là người ấy của tôi. Nhưng tôi có phải là người thực dụng đâu mà đánh giá người khác qua tiền bạc cơ chứ. Và tôi lại được cười xả láng bởi sự vui tính của Kiên., nhìn Kiên mặc chiếc áo body bó sát người không tay ở nhà với chiếc quần thể thao, đôi cánh tay rắn chắc nhìn trông hấp dẫn chết đi được. Tôi ngồi nghịch máy tính của Kiên. Còn Kiên thì nằm lên trên giường đang đọc giáo trình tin học bằng tiếng Anh. Nhìn Kiên nằm và con cu của Kiên đang nổi lên trong chiếc quần thể thao làm con tim tôi loạn nhịp cả lên. Thực sự là tôi muốn….. muốn quá rồi. Nhưng không thể, anh ấy có phải là gay đâu cơ chứ. Hãy cứ để cho anh ấy vui vẻ vô tư như thế đi, đừng để anh ấy dấn thân vào giới gay để rồi lại tự dằn vặt lại đau khổ và bế tắc như mình. Không thể để anh ấy như mình được. Tôi nghĩ thầm và đưa tay xuống đũng quần của mình, bóp mạnh vào con cu đang nứng hết cỡ của mình để kiềm chế cơn dục vọng đang nổi lên trong mình. Tôi vừa tải được bản full của liên khúc Like a virginHollywood của Britney Spears, Christina Aguilera, Madonna và Missy Elliot trên mạng về và mở lên cho Kiên xem. Kiên kêu lên:
– Ôi hay quá, anh nghe nói vụ này lâu rồi nhưng chưa được xem. Này nụ hôn này chỉ là ngẫu hứng hay là được tập dượt từ trước rồi
– Không, tập dượt từ trước đấy chứ. Theo như lời Christina thì Madonna là người cầu toàn nên phải tập nhiều lần để mọi thứ thật hoàn hảo rồi mới mang lên diễn chứ. Chẳng qua là họ cứ tỏ ra là ngẫu hứng thôi.
– Thế à? Tức là cố tình gây shock đúng không?
– Chính xác đấy.
Thế là hai thằng con trai nói chuyện về giới lesbian. Rồi chuyển sang giới gay. Nhưng Kiên gạt đi:
– Thôi chuyển đề tài đi. Không nói chuyện này đâu. Kinh lắm.
Rồi tôi chuyển sang để tài về máy tính và mắt Kiên sáng ngời cả lên. Chuyên ngành của Kiên mà. Có vẻ như computer và IT là niềm đam mê của Kiên. Thảo nào mà Kiên giỏi máy tính thế. Sau một hồi trao đổi với Kiên thì kiến thức của tôi về máy tính và IT khá hơn hẳn. Còn người ấy của tôi tuy không giỏi một thứ như Kiên nhưng cái gì cũng khá cả.
Đến 4h chiều thì tôi quyết định về để cho Kiên còn đi đánh cầu lông. Chiều nào Kiên cũng đi đánh cầu lông cả. Tôi về nhà và hình ảnh của Kiên, giọng nói của Kiên, cái điệu cười ha há của Kiên, rồi những hành động ngộ nghĩnh của Kiên đều ám ảnh tôi. Lần đầu tiên có một người con trai đã có thể gạt hoàn toàn hình ảnh người ấy ra khỏi tâm trí của tôi đó chính là Kiên. Nhưng biết làm sao bây giờ, tôi không thể nói là tôi yêu Kiên. Tôi phải cố kiềm chế để không bật khóc, vì hôm nay trời không mưa, tôi mà khóc thì mọi người biết ngay. Chẳng nhẽ tôi cứ phải đóng giả làm bạn thân của Kiên thế này, để ngồi nghe Kiên thao thao bất tuyệt về cô bạn gái của mình. Còn tôi thì đau đớn cố giấu kín tình cảm đang ngày càng lớn lên trong tôi thế nào sao? Ai đó giúp tôi với được không?

Tôi là một người mê nhạc nên tôi có thể nghe nhạc suốt ngày không chán trên cái computer của tôi. Nhưng tôi không thể nghe nhạc quá một tiếng vì bố mẹ kêu nhức đầu không chịu được. Nên tôi quyết tầm dành dụm tiền để mua một cái headphone để nghe nhạc trên cái computer để đỡ làm phiền mọi người. Nhưng khi tôi cắm vào thì âm thanh nghe bé tí như là “thì thầm mùa xuân” vậy. Mà tôi thử ở ngoài hàng thì nó không bé như vậy. Tôi không hiểu vì sao. Tôi gọi cho Kiên và Kiên hẹn ngày lên giải quyết vụ này cho tôi. Đó là một buổi chiều Kiên đến giải quyết cho tôi. Kiên ra ngoài tải cái VIA AC 97 gì gì đó tôi cũng không hiểu. Chỉ hiểu là Kiên bảo là vì win XP của tôi là SP1 không phải là bản full nên nó không đủ hết các tính năng nên phải tải cái này về vì cạc sao của tôi là loại này. Kiên tải về và định cài cho tôi. Thì Kiên bảo muốn đi vệ sinh từ nãy nhưng ngại vì ở dưới nhà đông con gái quá. Tôi mới bảo Kiên đi luôn ở trên sân thượng này tôi đứng che cho nếu không ngại.

Gửi bình luận