Anh là người em yêu nhất – Truyện 18+

Kiên nói vậy thì tôi biết vậy. Nhưng thực sự là tôi lo Kiên sẽ bị thất tình mất thôi. Mà cảm giác thất tình thì tôi đã trải qua rồi, nó thật khủng khiếp. Nhưng tôi không thể để cho Kiên biết là tôi đã từng thất tình, vì nếu như vậy thì tôi sẽ kể chuyện của tôi và người ấy cho Kiên nghe. Mà nếu vậy thì Kiên sẽ biết tôi là gay. Vậy thì hình ảnh chàng trai ngây thơ, ngoan ngoãn trong mắt Kiên sẽ biến mất. Tôi có nguy cơ bị mất Kiên. Tôi có nên nói cho Kiên biết hay không nhỉ. Ai đó giúp tôi với. Tôi vẫn không dám nói gì với Kiên cả, vì sợ mất Kiên lắm. Ít nhất giờ đây tôi còn được gặp Kiên dù chỉ là với tư cách là bạn thân thôi, nhưng như thế còn hơn là không hề được gặp Kiên một tí nào. Nghĩ đến đó thôi tôi thấy, tim mình nhói đau rồi. Tôi đành im lặng vậy. Sau khi dancing xong thì bọn tôi về và Kiên giải quyết xong xui cái headphone computer của tôi rồi. Kiên về. Còn trong tôi thì vẫn còn đang dằn vặt không biết có nên nói cho Kiên biết cảm giác thất tình mà tôi đã từng trải qua nó khủng khiếp như thế nào không nhỉ? Nhưng nghĩ đến tôi có thể sẽ mất Kiên thì tôi thấy đau nhói con tim vì sợ hãi rồi.

CLB của tôi sắp tới sẽ tổ chức một buổi giao lưu tại nhà sàn câu cá ngoại thành Hà Nội, danh sách khách mời có cả nhóm Ước Mơ Xanh. Và những người thuộc ban tổ chức có thể mời thêm bạn mình ở bên ngoài đến dự. Và đương nhiên là tôi mời Kiên đi, vì Kiên thuộc nhóm Ước Mơ Xanh mà. Hôm đó Kiên bị đau cổ nhưng vì đã hẹn đến đón tôi không thể bắt tôi chờ, nên Kiên đã đi. Và tôi đã nói với Kiên: “Anh mệt thì cứ ở nhà, gọi điện cho em một tiếng thì em tự đi cũng được chứ sao? Khổ thân anh quá”. Nhưng Kiên bảo là Kiên không sao và lại cười hì hì trông duyên chết đi được.

Phần mở màn của giao lưu thì mỗi người phải tự giới thiệu về bản thân để mọi người còn làm quen. Và màn giới thiệu của Kiên là: “Mình là Kiên, nick là Kiên lùn, bạn của Lâm lùn ngồi ở kia. Mình không ngờ nick của mình đã độc đáo lắm rồi chẳng ngờ cũng có người đặt níck giống mình. Mình sinh năm 1982, mình thuộc nhóm Ước Mơ Xanh”. Tôi đã hơi giật mình khi Kiên nhắc đến tên tôi trước đám đông như vậy. Hôm đó, chúng tôi giao lưu trò chuyện với các khách mời. Rồi tham gia trò chơi. Thú vị nhất là trò chơi tặng hoa cho các bạn nữ. Kiên tặng hoa cho bạn nữ mà Kiên đã chọn bằng cách là nhìn chằm chằm (mà theo kịch bản là phải nhìn đắm đuối) vào cô gái đó và không nói gì cả rồi từ từ đưa hoa cho cô gái đó. Hi hi, nhưng nhìn cái mặt của Kiên thì nhìn như là hề ấy, chẳng ra đắm đuối gì cả. Nhưng dù sao vẫn còn khá hơn tôi. Tôi phải tặng cho cô bạn gái thân mấy năm nay của tôi. Mà tôi biết chắc là nàng đã có người yêu rồi thậm chí mặt người yêu nàng, tên người yêu nàng tôi cũng biết và còn nói chuyện với nhau vài lần nên đâu có dám tỏ ra tình tứ quá. Nên màn đó của tôi được coi là thất bại thảm hại. Nhưng cũng may còn cái món dancing sở trường của tôi nên đã hâm nóng bầu không khí trở lại. Thậm chí nó còn giúp Xuân – cô nàng khuyết tật tội nghiệp lại muốn quay lại với tôi như là trước kia. Đơn giản là nàng không ngờ chàng trai mà đã từng theo đuổi lại có những bước nhảy thần sầu và gợi cảm đến vậy. Hôm đó, cũng có nhiều nàng lân la ra nói chuyện với tôi. Chuyện đó cũng là chuyện bình thường thôi mà. Từ bé đến giờ những cô bé, ngưỡng mộ tài ca vũ của tôi để rồi thích thích tôi cũng không phải là ít. Nhưng họ chỉ hâm mộ khả năng ca vũ của tôi chứ còn không thể phát triển lên thành một tình yêu được.
Còn Kiên hôm đó thì đúng là như lời Kiên nói là “Anh thích nhạc lắm, nghe nhạc cả ngày không chán. Dù anh chẳng có nhiều tài trong âm nhạc bằng em rồi nhưng anh cũng thích hát và thích nhạc lắm”. Quả đúng là hôm trước thì tôi đã thấy Kiên nhảy vụng về như thế nào rồi. Còn hôm nay thì tôi đã được nghe giọng hát “khủng khiếp” của Kiên. Thực ra thì giọng hát của Kiên thì không đến nỗi quá tệ nhưng đúng là không thể nói đó là một giọng hát hay được hi hi hi. Nhưng được một cái là anh ấy rất tự tin và mê hát thật (hát một cách say sưa không thèm quan tâm đến vài người đang bật cười vì giọng hát của anh ấy). Nhưng điều đó càng làm cho Kiên trở nên hấp dẫn, dễ thương trong mắt tôi.
Hôm đó, Kiên chở tôi về nhà. Tôi bảo Kiên lên trên nhà, tôi xoa bóp cho vì sáng hôm nay Kiên bảo Kiên bị đau cổ mà. Trước đây, người ấy của tôi cũng thích được tôi xoa bóp cho lắm. Thực ra, tôi đã từng xoa bóp cho rất nhiều bạn bè và người thân. Hà – thằng bạn thân từ hồi học cấp 2 cho đến khi học xong năm thứ nhất đại học tôi chuyển nhà đi thì mới thôi, rồi cô bạn gái cũ của tôi (chưa tỏ tình, cũng chưa hôn và đương nhiên là chưa làm gì nhau cả), rồi mẹ tôi, anh trai tôi, bác gái của tôi….. tất cả đều thừa nhận tôi khá là xuất sắc trong khoản này.

Hôm đó cái máy tính của tôi báo virus ầm ĩ. Thế là Kiên lại phải ra tay để giúp tôi. Tội nghiệp Kiên, tôi định mời Kiên lên trên nhà để còn xoà bóp đấm lưng cho Kiên đỡ mệt ai ngờ lại phải phiền Kiên đánh vật với cái máy tính của tôi đến tận tối. Mà chẳng hiểu sao, từ hồi quen Kiên đến giờ máy tính của tôi rất hay hỏng. Ngày xưa nó chẳng hỏng nhiều như thế đâu. Cứ như kiểu là nó biết có người siêu máy tính ở đây nên nó dở quẻ. Hay là cái máy tính giống chủ của nó (là tôi đây) thấy Kiên hiền và dễ thương quá nên bắt nạt đây mà. Rồi Kiên cũng giải quyết xong cái máy của tôi và về.

Còn tôi thì ở lại và bối rối. Thôi chết, càng ngày tôi càng yêu Kiên hơn. Mà tôi không biết làm thế nào nói cho Kiên biết là tôi yêu Kiên đến mức nào. Tình cảm của tôi dành cho Kiên đang ngày càng lớn dần trong tôi. Mà Kiên thì không phải là gay. Mà tôi cũng không muốn anh ấy thành gay vì nếu vậy cuộc đời của anh ấy sẽ tràn ngập đau khổ và bế tắc như là tôi đây thì không ổn tí nào. Nhưng Kiên cứ tốt với tôi thế này, cứ duyên và dễ thương thế này thì làm sao tôi giữ được tình cảm thầm kín trong lòng tôi được nữa. Cảm giác yêu một người mà không nói ra được thật chẳng dễ chịu tí nào.

Đã nhiều đêm nay, tôi nằm mơ được làm tình với Kiên, được mút con cu trắng trẻo dễ thương của Kiên dù tôi chẳng biết con cu của Kiên khi cương lên thì nó to đến cỡ nào. Nhưng, tôi chỉ mơ thấy cảm giác được fuck, sung sướng, nong nóng ươn ướt ở hậu môn làm tôi bắn tinh và thay quần vào lúc 4h sáng mấy hôm nay rồi. Lần đầu tiên tôi mơ thấy người con trai khác ngoài người ấy mà có thể làm tôi bắn tinh. Tôi muốn sở hữu Kiên quá rồi. Bản năng thú vật trong tôi đang cứ lớn dần lên, đang thôi thúc tôi hãy sở hữu Kiên đi. Hãy cho biến Kiên thành một chàng đồng tính đi. Nhưng phần thiên thần trong tôi đang cố đấu tranh để không cho chuyện đó xảy ra. Vì Kiên, không, không thể để Kiên dấn thân vào thế giới đồng tính như tôi được. Không, không được. Vì vậy mà tôi đã phải cố kiềm nén tình cảm cũng như dục vọng của mình mỗi khi tôi ở bên Kiên. Để rồi khi Kiên không còn ở đó thì tôi bật khóc vì một cơ hội nữa lại qua đi. Rồi khi về đến nhà tôi lại thủ dâm. Không hiểu chuyện này sẽ kéo dài đến bao giờ đây. Tôi cũng chẳng biết được nữa. Nhưng rốt cuộc thì chàng Kiên dễ thương vui vẻ đó cũng không thể vui vẻ mãi. Có một chuyện đã xảy ra làm cho Kiên trở nên suy sụp và buồn chán. Chuyện đó là chuyện gì thì phần sau sẽ nói rõ

Một buổi sáng, rất bận rộn của tôi, tôi phải ra tổ chức nước ngoài mà hiện nay tôi đang làm từ thiện và tôi còn xin về sớm để còn giúp bố tôi thau cái bể nước ở trên sân thượng. Nhưng khi nhận được cú điện thoại của Kiên, giọng nói của Kiên nghe rất buồn và không sôi nổi như mọi ngày thậm chí hơi méo mó nghe như là đang khóc:
– Lâm ơi, anh buồn quá. Cô ấy yêu người khác mất rồi. Em rỗi không, nếu được thì sang chỗ anh ngay đi. Anh….
– Anh không phải nói gì cả. Em sẽ sang ngay

Và tôi đã cancel mọi công việc của tôi lại để đến chỗ Kiên ngay lập tức. Hình ảnh mà tôi thấy là một Trần Trung Kiên đang tiều tuỵ, tóc tai bù xù, mất phong độ như gà mất nước đang ngồi thu lu trên giường, tay cầm bức ảnh cô người yêu của Kiên bên chàng trai mới của cô ta. Tôi đã hiểu là đã có chuyện gì. Tôi nói với Kiên là:
– Anh không phải nói gì cả. Em hiểu cả rồi. Ở đây không có ai cả. Nếu anh muốn có thể dựa vào em và khóc. Khóc to lên. Khóc đi sẽ thấy nhẹ lòng hơn đấy. Em sẽ giữ bí mật là anh đã khóc như thế nào được không?
– Anh ước giá như anh có thể khóc. Em nói xem tại sao cô ấy lại làm thế với anh? Thời hạn một năm còn chưa hết mà.
– Thằng cha này chắc là gia đình khá giả lắm.
– Đúng đấy em. Gia đình nó có đến 2 cái nhà cơ, một xe spacy, một xe SH, còn con xe dream Thái mà nó hay đi chỉ là để nó đi khi có việc gấp thôi em ạ. Nó đang làm trưởng phòng Marketing cho một công ty quảng cáo của nước ngoài, lương mấy nghìn đô. Tiếng Anh cực siêu, máy tính thì chắc cũng phải ngang ngửa với anh. Mà em nhìn ảnh này trông nó đẹp trai hơn anh nhiều. Nên làm sao anh giữ được cô ấy
– Thực ra em nghĩ vấn đề là cô ấy không thực sự yêu anh mà thôi. Còn nếu đã thực sự yêu thì dù anh có nghèo, hay như thế nào đi nữa thì cô ấy cũng sẽ không bao giờ rời bỏ anh cả.
– Nhưng tại sao? Chẳng nhẽ anh đối với cô ấy còn chưa đủ chân thành.
– Em nói với anh rồi, không phải là lỗi tại anh. Mà là tại cô ấy, không nhận thấy giá trị của anh mà thôi. Em mà là con gái em sẽ sẵn sàng lấy anh làm chồng ngay. Hay chí ít nếu em có cô em gái nào em cũng gả cho anh luôn. Người như cô ấy, cứ thực dục như vậy thì cũng không có kết cục tốt đẹp gì đâu. Hãy tin em đi. Bây giờ cố gắng vui vẻ lên, hoàn thành khoá học quản trị mạng đi và….
– Học làm gì nữa hả em. Anh đi học là để tìm kiềm một công việc tốt hơn để lo cho cô ấy. Vậy mà….
– Anh không được thối chí như thế. Anh hãy chứng tỏ cho cô ấy thấy. Không có cô ấy, anh vẫn sống được mà sống tốt là khác. Hãy cho cô ấy thấy, anh đã có một công việc tốt hơn, lấy được một cô vợ hơn cô ấy mọi mặt.
– Nhưng anh thực sự không còn ý chí nào để làm chuyện đó nữa cả.
Tôi xóc Kiên dậy, nhìn vào đôi mắt buồn rầu và suy sụp của Kiên:
– Nhìn vào mắt em đây này và hãy nghe em. Cô ấy chẳng là cái gì cả. Cô ấy không xứng đáng với anh. Đừng tiếc rẻ gì cô nàng thực dụng đó cả. Mà người luôn đứng núi này trông núi nọ như cô ấy, thì thằng cha đó cũng sẽ không thể giữ chân cô ấy lâu đâu.
– Sao lại không cơ chứ?
– Vì khi cô ấy tìm được một ai đó khá hơn thằng cha đó thì cô ấy lại ra đi như là cô ấy đã bỏ rơi anh thôi. Người như cô ấy sẽ không bao giờ có thể có được một gia đình êm ấm và hạnh phúc, rồi thì cũng bị chồng cô ta cho một phát đạn vì thói trăng hoa mà thôi. Nghe em đi. Hãy lấy lại tinh thần đi. Một Trần Trung Kiên vui vẻ đi đâu mất rồi. Có rất nhiều người quý mến anh. Lo gì không tìm được người yêu. Như….

Suýt nữa tôi định nói là tôi yêu Kiên. Tôi nuốt nước bọt, hắng giọng rồi nói tiếp:
– Nghe em, hãy lấy lại tinh thần đi.. Anh sắp thi rồi đúng không?
– Anh nghỉ học 3 hôm nay rồi còn thi cử gì nữa.
– Chết, sao lại thế? Không được, anh có quen ai ở lớp không, gọi điện cho họ bảo họ cho mượn vở đi, em sẽ đến lấy và chép bài hộ anh…..
– Em tốt quá…. Nhưng không cần đâu. Anh không còn tâm trạng nào để học đâu.
– Không được. Anh có quen ai ở lớp không? Cho em số điện thoại đi. Nhanh lên, không là em giận đấy.
Kiên vẫn ủ rũ như vậy. Tôi đành chơi bài cùn:
– Nếu anh không cho, tối nay em sẽ lên lớp anh hỏi mượn vở cho anh đấy. Kệ mọi người nghĩ em pêđê cũng được đấy. Anh có thích thế không?
– Hi hi hi hi.
Chúa ơi, Kiên đã cười rồi kìa, nụ cười gượng gạo và vẫn còn phảng phất nỗi buồn. Nhưng thôi kệ cuối cùng Kiên đã cười rồi. Kiên nói:
– Thua em rồi đấy. Em liều mạng thật. Để anh gọi cho. Mà em không phải chép đâu, để anh chép hoặc photo cũng được.
– Thôi đừng photo, dễ bị mất và nhoè chữ lắm để, em chép cho. Ah, mà thôi chữ em xấu lắm em đánh máy cho nhé rồi bỏ ra in cho anh.
– Thôi, in làm gì tốn tiền lắm.
– Đáng gì, mấy nghìn tiền in.
– Hi hi hi

Gửi bình luận