Đóa hoa 10x khoe hàng

Ông dùng một tay banh mép *** của nó ra, cái lỗ *** của nó dù banh rộng nhưng cũng chỉ bằng cái đầu ống hút nước. Ông nhẹ nhàng đặt đầu khất ngay cái lỗ và thử ấn vào nhè nhẹ, con bé khẽ rùng mình, nhăn mặt, đẩy ông ra. Ông không dám ấn mạnh vào vì sợ nó đau, ông lại cầm cặc khẽ cọ vào *** nó một lần nữa, nước *** nó đã ra nhiều hơn, loay hoay một hồi vẫn chưa lọt được cái đầu khất. Mới chỉ thế thôi nhưng con bé đã khóc toáng lên, nước mắt ràn rụa. Kiên nhẫn chờ nó nín hẳn, ông mới tiếp tục. Sờ nhẹ vào mép *** nó cho dâm thuỷ thấm vào tay, ông bôi vào dương vật cho trơn ướt rồi lại thử ấn vào. Con bé vẫn giãy giụa, tay nó đập liên hồi vào đùi, vào bụng ông, miệng không ngớt van khóc:

Phim Đóa hoa 10x khoe hàng

Phim dành cho người trên 18 tuổi:

Bắt đầu truyện: Đóa hoa 10x khoe hàng

Chưa bao giờ ông Tấn Phát có cảm giác như thế này. Cảm giác râm ran, háo hức đến tột cùng làm đầu óc ông chếnh choáng. Trong đời mình, ông cũng đã một lần phá trinh, đó là khi ông khai hoa mở nhuỵ cho vợ trong đêm tân hôn. Lần đó, dù chưa có chút kinh nghiệm gì nhưng ông cũng đã kịp nếm trải cái sung sướng tột bậc khi đầu cu đâm xuyên qua cái màng trinh mỏng manh bên trong cái khe *** chật chội. Nhưng lần này thì hoàn toàn khác. Ông sắp sửa phá trinh một đứa con gái tật nguyền, đứa con gái mà Thảo- cô bạn thân của ông nhỏ to rằng: còn trinh đến từng sợi tóc.
Con bé khoảng chừng mười sáu, da trắng, khuôn mặt tròn, phảng phất nét trẻ thơ.

Doa hoa 10x khoe hang

Nó nhắm tịt mắt lại, người rúm ró khi bàn tay ông bắt đầu lần mở từng chiếc cúc áo trên ngực. Nó định chặn tay ông nhưng lại rụt tay lại, rồi thôi. Cái chân tật nguyền của nó ngọ nguậy bên trong ống quần hoa mỏng làm lòng ông chúng xuống trong giây lát. Nó chính là đứa trẻ mô côi mà Thảo, cô bạn thân của ông nhận về nuôi từ khi còn ẵm ngửa. Cha mẹ nó đã đang tâm dứt bỏ giọt máu của mình khi biết nó là đứa trẻ không bình thường hoặc cũng có thể do một lý do nào khác. Dần theo thời gian, nó đã lớn, có da có thịt, riêng cái chân tật nguyền thì vẫn vậy. Thoạt đầu, khi Thảo ngỏ ý muốn ông là người khai trinh cho nó, ông đã chần chừ, suy tính.

gai 10x show hang
Chẳng phải cơ thể nó không gợi lên những ham muốn nhục dục trong ông. Vì ngoại trừ cái chân tật nguyền, mọi đường nét của thiếu nữ dậy thì cũng đã lồ lộ, nhất là vòng eo thon nhỏ và cặp mông căng tròn, cái mu hình tam giác in hằn sau lần vải mỏng. Da nó hơi xanh nhưng thật trắng, trắng mịn như trứng gà bóc. Thảo đã thuyết phục rằng con bé rất có cảm tình với ông, rằng nếu ông khai trinh cho nó cũng chính là ông đã ban cho nó một đặc ân trong cuộc đời này. Bởi một đứa con gái tật nguyền như nó chắc chẳng có thanh niên nào dám ngó ngàng. Nó sẽ ở vậy và chết già trong cô đơn ở cái xóm núi heo hút luôn thưa vắng người qua lại. Một lý do nữa để cô lựa chọn ông là người đàn ông đầu tiên của con bé là vì ông là người có nhiều kinh nghiệm trong chuyện ái ân, hoàn toàn khoẻ mạnh lại có học thức. Biết đâu, ông sẽ để lại cho con bé, cho ngôi nhà lạnh lẽo này một mầm hy vọng…
Chầm chậm…chầm chậm…theo ngón tay ông, từng chiếc cúc áo lần lượt được mở, ông không thể tin vào mắt mình. Giữa khoảng da thịt trăng trắng, mịn màng là 2 bầu ngực tròn nhỏ và 2 núm vú hồng hồng bé tẹo. Cặp vú của con bé đẹp đến nỗi khiến ông lặng người trong giây lát, giống như người người ta tìm thấy báu vật, chỉ sợ chạm nhẹ vào nó sẽ tan biến mất. Chừng như không kìm nỗi lòng mình, ông bắt đầu hôn. Cặp môi dày dạn kinh nghiệm của ông chầm chậm rà từ vành tai nhỏ nhắn đến đôi má bầu bĩnh rồi dừng lại ở cặp môi hồng chúm chím. Con bé vẫn nhắm tịt mắt, hai môi mím chặt. Phải mất mấy lần ông mới tách được đôi môi mềm mềm của nó để cảm nhận vị ngọt mát như làn môi thơ trẻ, trinh nguyên. Con bé nổi gai ốc khắp người và khi cặp môi ấm nóng, có hàng ria con kiến xanh rì lướt qua làn da non nớt của bầu ngực thì nó run lên như con cầy sấy, oằn nguời khi môi ông ngậm chặt đầu vú nó. Vú đứa con gái có vị thơm ngậy đặc trưng của gái trinh, ông say sưa tận hưởng, hít hà mùi thơm thoảng nhẹ của lúa đang thì, trong khi đầu ngón tay ông day vuốt một bên vú còn lại.
Con bé líu ríu bật ra những tiếng kêu vô nghĩa khi ông rời vú nó mà hôn lên cái bụng vẫn còn phơn phớt lông măng. Nó rên rỉ bất lực nắm chặt chun quần khi ông đang giằng kéo xuống. Rồi khi ông kéo tuột chiếc quần mỏng manh xuống quá đầu gối thì nó ngượng ngập bối rối lấy tay che ***.
– Ngoan nào… ông thương…
– Ông ơi…con…con sợ…
– Sẽ không sao đâu…ông thương con mà…im nào…
Con bé sợ thật, nhất là khi ông nhấc hai tay nó lên ngang đầu, chạm nhẹ vào từng phần da thịt nơi cửa mình nó. *** con bé mới chỉ mới lún phún vài sợi lông măng, hai mép âm hộ khít rịt, bên trong là cái khe đỏ hồng. Rồi khi những ngón tay thô sần của ông cọ vào mép ***, vào phần da thịt nhạy cảm, nó không cầm được kêu rên như tiếng mèo con. Khắp người nó nổi cả da gà, run lên bần bật. Nó nhắm mắt thở hổn hển khi mép *** của nó lần đầu tiên bị day vuốt bởi bàn tay của người đàn ông. Con bé run rẫy liên hồi, miệng nó không ngớt rên la những câu vô nghĩa. Hai tay nó cào cấu xuống tấm đệm trắng, người nó oằn lên như một cành cây cong, cái chân khẳng khiu đạp khua loạn xạ…
Thoáng chốc, ông mỉm cười bởi sự khác biệt quá lớn giữa cơ thể nó và cơ thể ông. Nó nhỏ nhắn, mềm mại còn ông to lớn kềnh càng. Ông từng được mệnh danh là đô vật với chiều cao ngót một mét tám, nặng bẩy nhăm kí lô. Da nó trắng trẻo như chưa bao giờ bắt nắng còn ông đỏ au, bóng loáng như đồng hun. Dưới tấm khăn tắm quấn quanh bụng, cặc ông đã cứng đờ. Khi ông vừa nhẹ nhàng cởi tấm khăn tắm ra thì con bé hoảng sợ ngồi bật dậy. Tay nó vòng lên che ngực, mắt ngó trân trân vào hạ bộ ông. Ông ôm nó vào lòng, âu yếm hôn lên môi nó. Ông đỡ nó nằm ngửa ra giường và khéo léo ngồi chèn vào giữa hai chân nó. Con bé cố khép chân lại nhưng đã muộn, hai chân nó bị cặp đùi ông giữ chặt đang xoạc rộng ra hết cỡ. Cầm con cu, ông cọ cái đầu khất ấn vào khe *** con bé, thì thầm:
– Im nào, sẽ không sao đâu bé…
– Con sợ ông làm…đa..u con !
– Chỉ hơi đau chút thôi mà…
Ông dùng một tay banh mép *** của nó ra, cái lỗ *** của nó dù banh rộng nhưng cũng chỉ bằng cái đầu ống hút nước. Ông nhẹ nhàng đặt đầu khất ngay cái lỗ và thử ấn vào nhè nhẹ, con bé khẽ rùng mình, nhăn mặt, đẩy ông ra. Ông không dám ấn mạnh vào vì sợ nó đau, ông lại cầm cặc khẽ cọ vào *** nó một lần nữa, nước *** nó đã ra nhiều hơn, loay hoay một hồi vẫn chưa lọt được cái đầu khất. Mới chỉ thế thôi nhưng con bé đã khóc toáng lên, nước mắt ràn rụa. Kiên nhẫn chờ nó nín hẳn, ông mới tiếp tục. Sờ nhẹ vào mép *** nó cho dâm thuỷ thấm vào tay, ông bôi vào dương vật cho trơn ướt rồi lại thử ấn vào. Con bé vẫn giãy giụa, tay nó đập liên hồi vào đùi, vào bụng ông, miệng không ngớt van khóc:
– Ông…con đau lắm…đau…
– Không sao đâu mà…con …
– Không….
– Gắng đi con…ông thương con mà!
Ông biết là nó đau lắm nên mới vậy. Lỗ *** nó nhỏ quá so với đầu dương vật ông. Thôi đành để lần khác vậy. Để có thể gần gũi nó như hôm nay, ông đã xin nghỉ hẳn phép ở Viện nghiên cứu về ở với nó mấy ngày. Ngày đầu nó nhìn ông như nhìn người xa lạ nhưng dần dà nó đã trở nên thân mật hơn với ông. Mấy ngày qua, Thảo nói rằng có công chuyện nên đi vắng, chỉ có ông và con bé ở nhà. Thảo có nói trước với ông rằng nó đã chịu để ông quan hệ nhưng con bé vẫn quá khù khờ về chuyện ái ân, chưa biết đến cơ thể đàn ông là gì. Mấy ngày qua, ông đã vô tình hoặc cố ý để khêu gợi nhục dục trong nó. Lúc ăn cơm, ông cố tình cởi trần, khoe cơ thể vâm váp với hai vòm ngực nở vồng, cánh tay nổi u bắp như trai mười tám. Dù đã ngoài bốn mươi nhưng ông rất năng tập thể dục nên cơ bắp vẫn chắc nịch. Đã mấy lần ông bắt gặp con bé nhìn như hút vào đám lông rậm rì ở ngực, cả cái liếc nhẹ vào phần cồm cộm bên trong cái quần cộc bó sát. Mới tối hôm kia chứ đâu, nó đã tò mò lén nhìn ông tắm. Ông cởi trần trùng trục, chỉ mặc độc chiếc quần xịp trắng. Ông dội nước ào ào, vỗ oàm oạp vào da thịt, cố tình kỳ cọ mông, háng để gợi trí tò mò trong nó. Lúc ông nồng nỗng đi qua nó với chiếc quần lót ướt rượt hằn lên cả cái đầu khất to chù ù thì nó cúi gằm mặt không nói gì. Cho đến buổi tối hôm nay, lúc cơm nước xong, ông nói với nó một câu đầy ẩn ý
– Nếu không ngủ được thì sang với ông cho vui !
Nó không nói gì, hai má đỏ nhừ nhìn ông, e thẹn.

Gửi bình luận