Truyện ngắn một thời đã xa do mtruyen18.com sưu tầm đọc truyện ngắn một thời đã xa

Mot thoi da xa

Đọc truyện ngắn một thời đã xa

Tác giả: Triều Sương

Ngày ấy, nó học đều các môn đặc biệt nó khá môn văn nhất vậy mà chưa bao giờ nó nhớ nổi một bài thơ nào trong một tuần. Nó chỉ thuộc và nhớ để đối phó với thầy cô. Nó yêu thơ lắm chứ nhưng nó cũng ko hiểu vì sao như thế dù trí nhớ nó không kém.
Hôm ấy, sau khi kết thúc bài, thầy giáo chủ nhiệm văn đã cùng trao đổi với cả lớp về thơ. Các bạn trong lớp cứ đua nhau hỏi thầy về cách làm một bài thơ tự do. Thầy cũng là một nhà thơ và có nhiều bài thơ được đăng trên báo. Trong lớp có nhiều học sinh rất ngưỡng mộ thầy trong đó có nó. Thầy đã nhiệt tình chỉ dạy và nó đã tiếp thu rất nhanh. Sau đó thầy đã đọc một bài thơ của nhà thơ Giang Nam

Thầy đã đọc hết bài thơ vậy mà nó cùng các bạn vẫn còn xúc động. Cà lớp học im phăng phắc và nó buộc miệng:
_ Bài thơ hay quá thầy ơi!
Nó đã từng đọc nhiều bài thơ , đủ các thể loạI từ thơ tình đến thơ quê hương…nhưng chưa bao giờ nó cảm thấy thích bài thơ này đến như thế.
Sau buổi học đó, nó chạy ra nhà sách và lục tìm lờI bài thơ đó nhưng nó không tìm thấy. Nó còn hỏi mượn thẻ đọc sách ở thư viện thành phố của dì út nó nữa. Sau khi mượn nhỏ bạn cặp kiếng trắng , mặc bộ đồ trông nhỉnh tuổi hơn một chút, nó đến thư viện và cuối cùng nó cũng tìm thấy lời bài thơ ấy và đến bây giờ nó vẫn còn nhớ kỹ từng chữ từng lờI trong bài thơ ấy. Bạn bè nó bảo rằng đây là chuyện lạ, nó cũng ko biết nhưng chỉ lạ rằng sao nó không nhớ nổI một đoạn thơ tình mà lạI nhớ kỹ cả một bài thơ dài đến thế. Bài thơ bắt đầu từ câu :
Thưở ấu thơ ngày hai buổi đến trường (*)Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ
“Ai bào chăn trâu là khổ ?”
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao
Những ngày trốn học
ĐuổI bướm cầu ao
Mẹ bắt được
Chưa đánh roi nào đã khóc
Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích
Cách mạng bùng lên
Rồi kháng chiến trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Từ biệt mẹ, tôi đi
Cô bé nhà bên (có ai ngờ )
Cũng vào du kích
Hôm gặp tôi vẫn cườI khúc khích
Mắt đen tròn (thương quá đi thôi )
Giữa cuộc hành quân không nói được một lời
Đơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lạI
Mưa đầy trờI nhưng lòng tôi ấm mãi…
Hoà bình tôi trở về đây
Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
Lại gặp em
Thẹn thùng nép sau cánh cửa
Vẫn khúc cườI khi tôi hỏi nhỏ
Chuyện chồng con ( khó nói lắm anh ơi ! )
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi
Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng
Hôm nay nhận được tin em
Không tin được dù đó là sự thật
Giặc bắn em rồi quăng mất xác
Chỉ vì em là du kích em ơi !
Đau xé lòng tôi chết nữa con người…
Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm
Có những ngày trốn học bị đòn, roi
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
Có một phần xương thịt của em tôi
(*) : Bài thơ Quê hương của Giang Nam
Không biết bây giờ thầy có còn dạy học nữa không, tôi trở về trường cũ nhưng cảnh cũ hãy còn mà thầy thì không thấy, hụt hẫng…bạn bè, thầy cô bây giờ chỉ còn là ký ức…..nhớ ơi là nhớ…

(Truyện ngắn hay tại mtruyen18.com)

0 comments… add one

Gửi cảm nhận